Khu vực thầy cô
Tên đăng nhập:
Mật khẩu:
TIẾNG CHUÔNG ĐIỆN THOẠI TRONG GIỜ HỌC VĂN

Chuyện xảy ra đến nay đã một tháng, vậy mà tôi vẫn thấy áy náy trong lòng. Năm nay,do điều kiện của tổ chuyên môn thiếu giáo viên đứng lớp nên tôi cũng như các giáo viên hầu như có số tiết dạy tối đa. Bởi vậy thầy cô nào cũng thấm mệt sau mỗi chiều tan lớp, nhất là đối với những giáo viên đang nuôi con nhỏ.

 

    Chiều hôm ấy tôi kín giờ trong thời khóa biểu. Vừa bước chân vào tới lớp đã thấy mấy cô cậu xúm xít giữa lớp rồi cả lớp đồng thanh cất tiếng: “Chúng con chào cô ạ!” Đâu đó có tiếng thầm thì: “xin cô đi”, “ cuối giờ thì xin cô 15 phút nhé”. Hôm nay bài học mới rất dài. Nghe những tiếng xì xào mà tôi thấy không hài lòng chút nào.Tôi ghi đầu bài lên bảng trong sự kiềm chế bởi tôi biết nếu dừng lại nhắc nhở có khi còn hại hơn vì các em sẽ laị ồ lên mà nhao nhao mỗi người một tiếng. Đây chính là bài học kinh nghiệm mà tôi học được từ một cô giáo cũ mà tôi vẫn hằng ngưỡng mộ: Đôi khi ta phải lờ đi những việc nhỏ để cuốn học sinh vào bài giảng của mình.

    Và bước đầu tôi đã thành công. Không học sinh nào nhắc đến việc riêng nữa.  Các em trật tự lắng nghe, mắt ngước nhìn chăm chú. Được mười phút, một phần của bài giảng đã xong trong không khí nghiêm túc. Bỗng “tình tính tinh”…Cả lớp đổ dồn về phía cuối, nơi có tiếng chuông điện thoại phát ra:

-         Em nào dùng điện thoại trong giờ tự giác đứng lên!

-        

Cả lớp im phăng phắc. Tùng từ từ đứng dậy, cậu bé cất tiếng lí nhí:

-         Là em ạ. Em xin lỗi cô!

-         Em đã vi phạm nội qui, ảnh hưởng đến mọi người xung quanh rồi. Tôi sẽ ghi em vào sổ.

Một vài học sinh thì thầm: “Chết rồi” “Chết chửa…”

Bài giảng lại tiếp tục, nhưng chưa được hai phút lại một hồi chuông vang lên dồn dập. Lúc này mặt tôi nóng bừng:

-         Anh Tùng đứng dậy, ra khỏi lớp ngay!

Thằng bé bùi ngùi đứng lên và cúi gằm mặt không nói câu nào. Cả lớp lao xao. Tùng lắp bắp không thành tiếng còn tôi cúi người cầm bút ghi tên Tùng vào trong sổ đầu bài. Ngước lên nhìn, tôi thấy cậu bé ấp úng:

-         Thưa cô đó là điện thoại của bố em…

-         Dù là ai gọi thì em cũng đã vi phạm rồi. Em đã rất thiếu ý thức !Tôi sẽ thông báo việc này đến giáo viên chủ nhiệm của anh.

   11A12 vốn không phải là lớp do tôi chủ nhiệm nhưng ngay từ khi giáp mặt học sinh trong giờ học đầu tiên tôi đã rất thiện cảm với lớp. Hình như các em cũng rất quí mến tôi thì phải! Mỗi khi nhìn thấy tôi chúng cười rất tươi và ánh mắt thật lấp lánh…

  Trước khi tôi bước ra khỏi lớp, không khí trùng hẳn xuống.Tôi cũng bực mình vì bài học hôm nay đã dài mà lại khó, không đủ thời gian luyện tập. Ra tới cầu thang , cô bé lớp trưởng mắt đỏ hoe chạy tới:

-         Cô tha lỗi cho bạn ấy đi cô! Nhà bạn đang có chuyện nên bạn vô tình phạm lỗi cô à…

Mấy ngày sau, tôi gọi Tùng ra khuôn viên trường. Cậu bé đã bình tĩnh hơn. Nó mở lời:

-         Em có lỗi nhưng đó là điện thoại của bố em. Mẹ em đang bệnh rất nặng mà hoàn cảnh nhà em khó khăn quá. Hôm trước bố em nhận thông báo từ bệnh viện là mẹ em phải mổ gấp không thể chậm được. Bố con em không muốn mất mẹ nhưng cũng chưa biết làm cách nào. Hôm qua đến lớp các bạn xúm nhau lại hỏi thăm làm em thấy đỡ lo lắng hơn, nhưng em cũng không muốn làm phiền các bạn, không muốn các bạn cũng đang khó khăn mà lại phải gom góp giúp đỡ em. Em muốn nghe lời khuyên của bố vì thấy khó nghĩ quá!

    Thì ra là vậy! Tùng muốn hỏi ý kiến bố về món quà mà các bạn trong lớp đã tự mình gom góp tặng cho bạn trong lúc khó khăn cấp bách của gia đình. Nhưng khi bố gọi thì em không dám nghe…Và tôi biết thêm…

   Cách đây ba năm mẹ em bị một trận cảm bất ngờ. Sau lần đó mồm mẹ méo xệch và nói năng ngọng nghịu. Một nửa người mẹ bị liệt hầu như không thể tự ngồi dậy được nhưng rồi mẹ đã cố gắng chống chọi để tập lần từng bước. Một thời gian sau mẹ em lại phát bệnh tim. Gánh nặng kinh tế và nỗi buồn về gia cảnh khiến em chỉ muốn bỏ học luôn từ lớp 9 nhưng mẹ không đồng ý. Khi vào học trường THPT  Cao Bá Quát em rất ham học, nhưng trong lòng luôn trĩu nặng một nỗi buồn . Biết vậy nên mẹ em đã  khó nhọc từng bước từ Tiên Phương lên lớp họp phụ huynh và nhờ cô chủ nhiệm động viên em học tiếp. Nghe lời mẹ nhưng đi học mà em cứ tưởng tưởng đến hình ảnh mẹ vừa ho vừa ôm ngực thở dốc. Chỉ sợ một lúc nào đó đạp xe về mà mẹ không còn nữa. Rồi khi có thông tin ở bệnh viện về việc mổ sẽ kéo dài cuộc sống cho mẹ thì bố con em mừng lắm ! Các bạn trong lớp đã tự mình gom góp tiền ủng hộ em nhưng em không dám nhận. Em gọi điện cho bố hỏi ý kiến…

  Bất giác tôi tự thấy mình thật vô tâm. Khóe mắt tôi bỗng thấy cay cay…

GV: Nguyễn Thị Phương Hoa

Các tin đã đưa
Vật lý và đời sống (05 / 05 / 2014)
Thời khóa biểu 8 (04 / 05 / 2014)

TRƯỜNG THPT CAO BÁ QUÁT - QUỐC OAI
Đ/C: Tân Hòa - Quốc Oai - Hà Nội   ĐT: 04 33 945 233  - 04 33 946 636  -  04 39 957 506
Email: c3caobaquat2@hanoiedu.vn

Chịu trách nhiệm chính: Lê Văn Son - Hiệu trưởng
Quản trị: Nguyễn Danh Chiến  -  Nguyễn Huy Hiếu

-----------------------------------------------------
tin hot, tin nóng, tin nóng, bao moi, tin hot, truyen 18+, tieu thuyet tinh yeu, truyen nguoi lon